Vì sao nhân sâm Hàn Quốc lại tốt như vậy? Những tác dụng phụ của nhân sâm không phải ai cũng biết

Sử dụng nhân sâm quá liều có thể làm cho đường máu trong cơ thể giảm mạnh. Người bị dị ứng với nhân sâm có thể bị khó thở, ngứa, phát ban..., phản ứng nặng có thể gây tử vong.

Những tác dụng phụ của nhân sâm không phải ai cũng biết

Nhân sâm đối với sức khỏe

Nhân sâm là một loại cây lâu năm giàu dinh dưỡng thường được tìm thấy ở Bắc Mỹ và Đông Á. Nhân sâm giàu axit amin, khoáng chất, vitamin B, vitamin C và vitamin E, rễ sâm khô được sử dụng như bột và viên nang. Nhân sâm có chứa nhiều hoạt chất, các ginsenosides quan trọng nhất hay là panaxosides. Nhân sâm và các sản phẩm của nó đã được sử dụng trong các loại thuốc thảo dược truyền thống từ thời cổ đại để cải thiện sức khỏe và giúp con người vượt qua bệnh tật.

Đây được coi là thuốc bổ để khôi phục lại sức khỏe. Sâm đã được sử dụng trong điều trị một số vấn đề sức khỏe như nhiễm trùng, rụng tóc, căng thẳng, rối loạn chức năng cương dương ở nam giới, và thậm chí cả ung thư. Nhưng nhân sâm cũng có không ít tác dụng phụ không mong muốn mà người dùng phải cảnh giác, đặc biệt khi dùng ở liều cao, dài ngày.

Một vài tác dụng phụ của nhân sâm

Mất ngủ, nhức đầu và buồn nôn

Các tác dụng phụ thường gặp nhất của nhân sâm bao gồm rối loạn giấc ngủ hoặc mất ngủ, đau đầu, buồn nôn và rối loạn tiêu hóa. Những tác dụng phụ không nghiêm trọng, nhưng chắc chắn có thể gây ra rất nhiều khó chịu.

Vấn đề tim

Nhân sâm làm tăng nhịp tim và huyết áp của cơ thể, có thể làm trầm trọng thêm một số bệnh tim từ trước. Những người có vấn đề về tim hoặc cấp cao huyết áp hoặc có tiền sử nhồi máu cơ tim không nên dùng nhân sâm trước khi tham khảo ý kiến ​​bác sĩ.

Phụ nữ có thai và cho con bú

Nhân sâm không an toàn cho trẻ em và trẻ sơ sinh. Sử dụng nhân sâm trong khi mang thai thậm chí có thể dẫn đến sẩy thai và dị tật bẩm sinh. Phụ nữ cho con bú cũng nên tránh nó vì nó có thể gây ngộ độc ở trẻ sơ sinh.

Hạ đường huyết

Sử dụng nhân sâm quá liều có thể làm cho lượng đường máu trong cơ thể giảm mạnh. Bệnh nhân tiểu đường đang dùng thuốc không nên sử dụng nhân sâm vì nó có thể làm giảm lượng đường trong máu của cơ thể và gây ra một số tác dụng phụ.

Viêm mạch máu

Liều cao của nhân sâm có thể gây viêm các mạch máu trong não, có thể dẫn đến đột quỵ, sốt, nhức đầu…

Ức chế đông máu

Sâm ức chế đông máu vì nó hoạt động như chất làm loãng máu hoặc chống đông. Nó có thể làm tăng nguy cơ các vấn đề chảy máu. Nên tránh dùng nhân sâm trước khi phẫu thuật. Những người gặp vấn đề về đông máu hoặc rối loạn chảy máu nên tham khảo ý kiến ​​bác sĩ trước khi dùng nhân sâm.

Dị ứng

Những người bị dị ứng với nhân sâm có thể bị khó thở, ngứa, phát ban…, phản ứng nặng có thể gây tử vong. Vì vậy, hãy cẩn thận nếu bạn bị dị ứng với loại thảo dược này.

Tâm thần phân liệt

Liều cao nhân sâm có thể ảnh hưởng đến các chất dẫn truyền thần kinh trong cơ thể. Sử dụng nhân sâm với thuốc chống loạn thần có thể làm thay đổi mức độ dẫn truyền thần kinh ở những người bị tâm thần phân liệt hoặc chứng rối loạn tâm thần khác.

Huyết áp

Tác dụng của nhân sâm trên huyết áp đang gây tranh cãi vì nó có thể dẫn đến giảm huyết áp hoặc tăng huyết áp. Những người đang gặp các vấn đề huyết áp nên tham khảo ý kiến ​​bác sĩ trước khi sử dụng nhân sâm để tránh bất kỳ tác dụng phụ nào.

Các tác dụng phụ khác

Việc sử dụng nhân sâm kéo dài có thể dẫn đến rối loạn chảy máu, phù, nhịp tim không đều hoặc đánh trống ngực, thị lực giảm, ngứa, khô miệng và môi.

Nhân sâm rất tốt cho sức khỏe. Bài ​​viết này không phải để bạn tránh xa nhân sâm. Điều quan trọng là phải nhớ rằng tiêu thụ loại thảo dược này với số lượng vừa phải, phù hợp với cơ thể.

Vì sao nhân sâm Hàn Quốc lại tốt như vậy?

Tìm hiểu về sâm Hàn Quốc

Nhân sâm Hàn Quốc – Nhân sâm Goryeo

Nhân sâm tươi Hàn Quốc có hình dáng giống người nhất do phần thân củ dày và nhiều thịt. Phần đầu và phần củ giống như đầu và thân mình của người, phần rễ dài, chia tác rõ ràng giống như đôi chân. Các chuyên gia nghiên cứu về nhân sâm tin rằng: đặc điểm hình dáng của nhân sâm Hàn Quốc là độc nhất, có được là do sự kết hợp tuyệt vời giữa đất đai, khí hậu và phương pháp canh tác từ lâu đời của người Hàn Quốc.

Qua nhiều thế kỷ, người phương Đông đặc biệt là Trung Quốc và Hàn Quốc đã sử dụng nhân sâm như một loại thảo mộc để bồi bổ cơ thể. Tên khoa học của nó là Panax ginseng C.A. Meyer, được đặt tên bởi nhà khoa học Nga C.A. Meyer năm 1843 với từ “panax” có nghĩa là “chữa mọi bệnh tật” với ngụ ý rằng loại thảo dược này có tác dụng hỗ trợ diều trị bách bệnh. Trong đó, nhân sâm Hàn Quốc là giống tốt nhất, đặc biệt là nhân sâm tươi Geumsan Hàn Quốc, có hàm lượng Saponin cao vượt trội.

Saponin là gì?

Theo quan điểm y học của saponin, hãy nghĩ đến saponin như một hợp chất xà phòng đi vào cơ thể người và làm sạch các mạch máu và các cơ quan trong cơ thể.

Có rất nhiều loại thực vật có chứa saponin bao gồm đậu, kiều mạch, cây hoa chuông, mùi tây, đậu xanh, hành, nhân sâm… Tuy nhiên, vì các hợp chất saponin có trong nhân sâm khác với những loại thực vật còn lại trong cấu trúc hóa học nên chúng còn được gọi là ginsenoside, là một từ ghép được tạo ra bằng cách kết hợp “nhân sâm” và “glycoside” để phân biệt.

Ginsenosides phần lớn được chia thành panaxatriol-ginsenoside (PT), chất kích thích, và panaxadiol ginsenoside (PD), là chất ức chế. Sâm Hàn Quốc đặc biệt bao gồm nhiều loại hợp chất saponin hơn và có chứa một lượng cân bằng PD và PT ginsenosides, có nghĩa là nó giúp thúc đẩy sự cân bằng.

Nhân sâm Hàn Quốc có mấy loại?

Phân loại dựa trên môi trường sống

Jaebaesam (Nhân sâm được nuôi trồng trên nông trang)

Loại nhân sâm này được nuôi trồng trên các nông trang. Thân củ dày và nhiều thịt, có khoảng 2-3 rễ chính, có màu trắng nhạt. Số lượng rễ con tùy thuốc và chất lượng đất, biện pháp canh tác, độ ẩm, phân bón,… Nhân sâm nuôi trồng được 4-6 năm rồi thu hoạch sẽ cho ra củ có chất lượng tốt nhất!

Jangnoesam (Nhân sâm được nuôi trồng ở môi trường hoang dã)

Loại nhân sâm được trồng trong môi trường tự nhiên ở vùng núi được gọi là Jangnoe, Jangnoesansam, Jangno, hoặc Sanyangsansam. Cái tên, Jangnoe để chỉ chiều dài của rễ trên cùng kết nối với gốc chính; tuy nhiên, nếu không phải dân bản địa hoặc dân trong ngành, bạn sẽ không dễ gì phân biệt được đặc điểm đặc biệt này. Nó phát triển tốt ở các khu vực có độ ẩm cao dưới bóng mát cây bạch dương và cây sơn mài, sâu trong các ngọn núi, các vùng sâu vùng xa.

Sansam (Nhân sâm hoang dã)

Nhân sâm hoang dã mọc tự nhiên trên các vùng đồi núi xa xôi, hiểm trở. Loại nhân sâm này cũng có thành phần và công dụng giống hai loại trên nhưng hàm lượng và hiệu quả thì nhiều hơn hẳn. Sâm hoang dẫn có mùi thơm nồng nàn và cực kỳ đắng. Chỉ cần ngậm một lát, nhiệt độ cơ thể bạn sẽ tăng lên tức thì. Các nhà khoa học đã nghiên cứu và chỉ ra rằng, nó có công dụng bảo vệ và tăng cường chức năng đặc biệt đối với lá lách và phổi.

Phân loại dựa trên phương thức chế biến

Saengsam (Nhân sâm tươi)

Đây là nhân sâm mới được khai thác vẫn ở dạng nguyên thủy, chưa qua chế biến, thường được thu hoạch sau 4-6 năm. Ở Hàn Quốc, người ta thường sử dụng nhân sâm tươi bằng cách xay nhuyễn làm đồ uống, pha thêm chút mật ong hoặc sữa, hoặc làm nguyên liệu cho một số món ăn: gà tần sâm, cháo sâm, salad sâm, sâm nướng với thịt, thịt bò xào sâm,…

Baeksam (Bạch sâm)

Nhân sâm 4-6 năm tuổi được cạo vỏ rồi phơi khô dưới ánh nắng mặt trời đến khi độ ẩm giảm còn dưới 14%, phương pháp này giúp sâm có thể bảo quản được trong thời gian dài, thường được dùng để làm vị thuốc hoặc làm trà sâm. Bao gồm:

– Jiksam (Sâm thẳng): Củ nhân sâm được phơi khô ở dạng thẳng đứng.

– Bangoksam (Sâm bán cong): Phần rễ chính được uốn cong rồi đem phơi khô.

– Goksam (Sâm cong): Cả phần thân và rễ được uốn cong trước khi phơi.

– Misam: Củ sâm được cắt bổ hết rễ rồi đem phơi nắng.

Taegeuksam (Sâm Taegeuksam)

Sâm Taegeuk là hình thức trung gian giữa bạch sâm và hồng sâm. Loại sâm này được rửa sạch rồi ngâm trong nước nóng, sau đó được cạo vỏ rồi đem sấy khô. Nó có màu nâu nhạt hoặc nâu đỏ.

Hongsam (Hồng sâm)

Hồng sâm được chế biến bằng phương pháp hấp sấy ở nhiệt độ cao khoảng từ 3-5 lần, có thể bảo quản được trong thời gian dài, lên tới 10 năm. Hồng sâm lành tính hơn nhân sâm rất nhiều, có thể phù hợp cho mọi đối tượng và hầu như không hề có tác dụng phụ nào. Nó được áp dụng trong việc hỗ trợ điều trị bệnh AIDS và những bệnh nhân bị nhiễm chất độc dioxin. Có rất nhiều chế phẩm từ hồng sâm: bột sâm, viên sâm, nước sâm,… Có thể sử dụng hồng sâm đều đặn trong thời gian dài để bồi bổ sức khỏe.

Hắc sâm

Phương pháp chế biến ra hắc sâm mới được nghiên cứu và áp dụng thành công trong những năm gần đây. Theo đó, củ nhân sâm tươi được hấp sấy khoảng 9 lần cho đến khi nó chuyển thành màu đen, đôi khi có mùi hơi khét. Hắc sâm được biết đến hiện nay là có hàm lượng Saponin cao nhất, hơn hẳn nhân sâm tươi và hồng sâm, đặc biệt tốt và phù hợp với người già.

Vì sao nhân sâm Hàn Quốc lại tốt như vậy? Những tác dụng phụ của nhân sâm không phải ai cũng biết 1

Phân loại dựa trên quốc gia

Sâm Hàn Quốc (P. ginseng)

Sâm Hàn Quốc có thời gian canh tác khoảng 180 ngày, dài hơn hẳn sâm của các quốc gia khác (chỉ từ 120 – 130 ngày). Điều này giúp cây sâm phát triển toàn diện hơn, mang lại hương thơm nồng nàn hơn và công dụng tốt hơn hẳn nhân sâm ở các quốc gia khác. Cây có hình giống hình người, có 5 lá, sinh trưởng và phát triển ở Hàn Quốc và khu vực Mãn Châu – Trung Quốc.

Sâm Trung Quốc  (P. notoginseng)

Củ sâm có hình thù giống như củ cà rốt thu nhỏ, phần thân trắng, thẳng, khá xốp, có nhiều rễ mọc xung quanh thân củ, có 7 lá. Loại sâm này chủ yếu được trồng trong vùng giữa tỉnh Vân Nam đông bắc và tỉnh Quảng Tây ở tây nam Trung Quốc.

Sâm Hoa Kỳ (P. quinquefolium)

Loại nhân sâm này được trồng ở Đông Bắc Mỹ và Canada. Nó cũng tương tự như nhân sâm Hàn Quốc, nhưng nó có hình trụ, rễ ngắn; thường có được sọc ngang chạy bao quanh thân. Ngoài ra, ở đây còn có một loại sâm nữa có tên là sâm lùn (P.trifolius) có hình dạng gần giống quả cầu, thường có 3 lá.

Sâm Nhật Bản (P. japonicum)

Nhân sâm Nhật Bản, thường có ít hoặc hầu như không có giá trị chữa bệnh, có hình dạng của một gốc tre. Nó thường sinh trưởng và phát triển ở Nhật Bản từ Hokkaido đến Kyushu hoặc các tỉnh Chiết Giang, Hồ Nam, Quý Châu và Vân Nam của Trung Quốc, Bắc Ấn Độ và Nepal.

Để lại một trả lời

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố.